Tâm thư gửi các em học sinh nhân dịp khai giảng 2017 " Học ít thôi yêu thử đi"

Các cháu, nhân ngày đầu năm, khai giảng, tựu trường, chú lại có đôi lời dặn các cháu.

- Đứa nào muốn thành bác sĩ, kỹ sư, kiến trúc sư, thì lo học toán lý hoá sinh cho giỏi, sau còn dùng. Mấy đứa không thích mấy ngành này thì học cho đủ năm điểm qua lớp là được, học cho cố sau này quăng cũng vậy, đời chú tới giờ, chờ hoài vẫn chưa thấy ngày dùng sin, tang, cos, cotang...

- Học văn thì đọc sách cho vui, nhớ ngày sinh tháng đẻ tác giả, hoàn cảnh ra đời tác phẩm, biện pháp nghệ thuật của tác phẩm để trả bài có điểm. Thời gian còn lại thì đi đọc sách, tiểu thuyết thế hệ mới của nước ngoài với trong nước. Đọc càng nhiều càng tốt, đọc đủ thể loạ càng tốt. Bây đọc bây khôn ra nhiều lắm, tin đi.

- Giáo dục công dân hay Đạo đức thì bỏ mấy cái sáo sáo ngữ như "Tiên học lễ, hậu học văn", dạy hết năm này tới năm nọ, tụi nó đọc rào rào chứ có đứa nào nhớ làm theo. Dạy tụi nó cách lên mạng, lên facebook đọc tin tức thì kiểm chứng nguồn, biết tìm hiểu, biết suy nghĩ đến cảm nhận của người ta.

- À, còn lịch sử, học số cho nhớ để thi, chứ bớt bớt tin. Bên nào thắng thì bên đó là người tốt, chịu khó đọc từ nhiều nguồn, học từ nhiều nơi, tự dùng cái đầu để kiểm chứng, rồi sẽ thấy khác, khác lắm... rồi sẽ tự hào theo một kiểu khác.

- Sống hay chết gì cũng phải học cho thật giỏi Anh Văn, muốn tốt hơn thì học thêm các ngoại ngữ khác nữa, Việt Nam làm việc nhiều với thằng nào thì đi học ngoại ngữ thằng đó. Tiếng Tàu thích thì cứ học, đừng có bị mấy cái tinh thần hão làm mù mờ, học tiếng của nó để làm việc với nó khỏi bị nó lừa, để nó có chửi thì biết mà chửi lại. Học ngoại ngữ là cách duy nhất để bây hội nhập.

- Thể dục thì dẹp mẹ nó mấy môn nhảy xa, nhảy sà, nhảy cao, chạy đường dài... nhiều đứa thể lực nó yếu rồi sao nó theo kịp. Dạy tụi nhỏ cách bơi lội khi đường ngập, cách né cây ngã khi bão, cách chèo xuồng vượt đường ổ gà... Không thì cho học cách rút dây. Phát cho mỗi đứa một sợi dây kinh nghiệm rồi thi nhau rút. Mấy đứa con ông cháu cha ráng học môn này cho giỏi, sau rồi dùng.

- Nông nghiệp thì dẹp luôn mấy cái cách nuôi trồng vớ vẩn gì đi, trẻ giờ nó ở thành phố học mấy cái đó làm chi. Dạy nó phân biệt đâu là thực phẩm sạch, đừng có thấy ai share cái gì kêu có độc cũng tin. Đặc biệt mấy thằng con trai thì học cách phân biệt rau sạch, lớn rồi biết mà dùng, không thì về chỉ ba mấy đứa cách phân biệt rau sạch để bảo vệ má mấy đứa.

- Tin học thì bỏ mấy cái lập trình nham nhảm, hay hướng dẫn tạo cây thư mục, tạo file văn bản đồ đi. Bỏ mẹ nó luôn cái hệ điều hành Dos đi, thế giới nó đi chợ bằng tên lửa rồi mà còn Dos với Đéo. Ráng mà học cách làm CV, cách viết mail... mấy cái này sau này cần hơn.

- Học ít ít thôi, năm cấp ba yêu thử đi cho biết mùi thất tình với người ta. Chứ để lên đại học mấy đứa nó không có yêu thật lòng đâu.

- Ráng học hết năm 12, tự nhận ra coi bản thân mình giỏi môn nào, thích môn nào thì phát triển môn đó. Chọn trường Đại học thì phải kiên quyết với bản thân, không phải nghe ai nói gì cũng gật đầu chọn theo. Đời bây bây không lo, để người ta sai người ta khiển rồi sau này sao mà khá hả bây?

- Học xong lớp 12 đừng tưởng bây ngon, mới hoàn thành cái chương trình xoá mù chữ thôi. Còn lên Đại học, xong ra Đời học, mấy cái trường kia nó dữ dội hơn nhiều. Nên ráng, đời đứa nào cũng có 24 tiếng như nhau, hơn nhau ở chỗ xài sao cho nó khéo.

- Ráng học, đừng tin mấy con mấy thằng viết kiểu bài như "Bỏ học đại học lương 80 triệu..." tụi nó lừa đó, nó viết thiếu là mười ngàn đứa bỏ học, chín ngàn chín trăm chín mươi chín đứa thất nghiệp, có 1 thằng kia may thôi. Bây chắc không đủ may đâu, đừng thử.

- Để dành tiền từ giờ để đi du lịch, bước ra khỏi cái nước ngày nào thì đời mình khôn hơn ngày đó. Bây là con ếch, cái miệng giếng Việt Nam nhỏ, có ngon thì nhìn đời qua miệng giếng thế giới.

- Đừng quá tin vào đạo đức, đạo đức làm giả được, lương tâm thì không, nên sống sao cho cái lương tâm bây thanh thản là được.

Rồi, đi học đi mấy đứa...

Nguồn: Nguyễn Ngọc Thạch

Viết bình luận
Theo dõi qua Email
Yêu thích
Nhúng bài viết

4 Bình luận

Sunny Phan

Sunny Phan

16:33:50 PM 06/09/2017

Hồi xưa mình vừa học vừa chơi, may quá 

Trả lời

Thích

Liên kết

0

Nhược Đình

Nhược Đình

16:44:54 PM 05/09/2017

 hồi đó tự hỏi học toán giỏi rồi sau này đi chợ có bảo là "cân cho cháu 1/3 kg thịt nạc và 3/5kg thịt đùi" được không? 
Học cho lắm tắm cũng cởi truồng ak 

Trả lời

Thích

Liên kết

0

Thu Thảo

Thu Thảo

16:25:30 PM 05/09/2017

Định đi ngủ rồi. Mà tự nhiên lướt face lại thấy câu hỏi bạn và người cũ chia tay vì lí do gì,bao nhiêu kí ức lại ùa về. Tôi và em ngày ấy yêu nhau 5 năm. Năm tôi 19,em hơn tôi một tuổi. Tình yêu đầu đời và cũng là mối tình khắc sâu nhất. Yêu nhau 5 năm bao nhiêu kỉ niệm,bao lần cãi vã. Những tưởng là với những mơ mộng của thuở sinh viên,mình đã từng mơ về tương lai, mơ về cái cảnh 2 đứa về chung một nhà xây dựng tương lai.Nhưng rồi,cái thời gian yêu nhau đấy cũng chẳng thể vượt qua được gánh nặng cơm áo gạo tiền. Em và tôi ra trường, mang theo kiến thức học được ra ngoài xã hội kiếm sống. Rồi giữa bao bộn bề, lo toan cuộc sống. Mình cũng ko giữ được nhau. Đến giờ a vẫn không hiểu tại sao a không cố chấp,không níu kéo em. Để em ra đi nhẹ nhàng không một dấu vết như bước chân đi trên bãi cát,một cơn sóng đi qua là xoá nhoà tất cả. Lâu rồi phải không em. Năm nay tôi 28 rồi. Vẫn cô đơn sớm tối. Còn em,đã có chồng và một bé gái xinh xắn rồi. A hối hận lắm. Nhưng cuộc sống mà em. Không có từ giá như. Giá như tôi nắm tay em lại và nói,em phải tin anh,dù em hơn anh một tuổi.nhưng a đi làm 2,3 năm. Có tiền,có nhà,có điều kiện anh sẽ cưới em.nhưng tôi ko đủ tự tin. Một thằng sinh viên mới ra trường như tôi. Đôi bàn tay trắng thì làm sao đủ tự tin để giữ em lại. Trong khi tuổi thanh xuân của em thì trôi đi từng ngày,từng giờ. Đến giờ khi tôi đủ tự tin để lo cho một nửa của mình thì lại không có người con gái nào vượt qua em trong tâm trí tôi để tôi nói với người ta một câu: Lấy anh nhé, a không hứa sẽ mang lại hạnh phúc cho em từng ngày,từng giờ,từng giây, nhưng anh hứa sẽ chăm sóc cho em đến cuối đời. Gắn bó với em như cái cách mà Bố anh đã làm với mẹ anh cho đến thời điểm bây giờ. Có lẽ, con người ta, ai cũng từng trải qua cái cảm giác chia tay mà còn chẳng hiểu lý do. Chuyện qua được 4 năm rồi. Nhưng tất cả để lại trong anh chỉ là những mảnh vỡ kí ức từ sâu thẳm trái tim anh. Anh chưa bao giờ quên em. Dù sau này anh lấy vợ,anh sẽ vẫn nhắc về em như một mối tình đẹp nhất. Một mối tình không cơm áo gạo tiền với những bồng bột thuở đôi mươi. Cảm ơn em. Người vẫn luôn chiếm một góc trong trái tim anh và a sẽ mang theo đến cuối đời...........[sưu tầm]

Trả lời

Thích

Liên kết

0

Thu Thảo

Thu Thảo

16:16:24 PM 05/09/2017

Trả lời

Thích

Liên kết

0

Chúng tôi trên
Theo dõi qua apps OTP
Zallo, Viber, Whats App
Đăng ký
nhận bản tin